YGLT – C4

Chương 4

Tẩm bổ cho cô ấy

Minh Thành Hữu không định đỡ lời giúp cô.

 

Lý Vận Linh giận đến run tay, bà phảng phất như muốn băm vằm Phó Nhiễm.

 

Minh Thành Hữu mím môi thờ ơ. Hắn thổi nhẹ muỗng cháo thịt, thong thả đưa vào miệng nhâm nhi. Động tác của hắn thong dong tự nhiên. Từ đầu đến cuối, hắn không hề nhìn Phó Nhiễm.

 

“Mẹ.”

 

“Cô đừng gọi tôi là mẹ”. Gương mặt quý phái của Lý Vận Linh lộ ra nụ cười nhàn nhạt, bà hất cằm ra hiệu cho quản gia Tiêu. Quản gia Tiêu nhanh chóng ôm drap trải giường đến.

 

“Mẹ, chẳng lẽ là gái trinh hay không quan trọng lắm ư?”

 

“Cô nói gì thế?”

 

Phó Nhiễm liếc Minh Thành Hữu ngồi cạnh. Người đàn ông này ở ngoài ăn chơi trác táng, có phải trai tân đâu. Nếu cô đúng như Lý Vận Linh nói thì cũng giống như hắn thôi.

 

Minh Thành Hữu điềm nhiên nhướng mắt nhìn cô. Hắn chẳng muốn xen vào, hắn thích ngồi coi kịch hay hơn.

 

“Mẹ.” Phó Nhiễm nhanh chóng suy nghĩ kế sách. Minh gia là danh gia vọng tộc, muốn sinh tồn ở đây phải học cách bảo vệ bản thân. Minh Thành Hữu không giúp cô nhưng cũng không định phá hoại. “Chúng con….”

 

“Chúng con thế nào? Nói!”

 

Phó Nhiễm giả vờ khó xử, mắt cô đong đầy thẹn thùng. Phó Nhiễm nhìn thẳng Minh Thành Hữu, cô cười dịu dàng, “Thành Hữu nói anh ấy không thích ở trên giường, nên… nên chúng con làm trong phòng tắm.”

 

“Khụ…”

 

Một hớp cháo nghẹn ngào trong cổ họng Minh Thành Hữu.

 

Minh Thành Hữu rút khăn giấy lau miệng, sắc mặt Lý Vận Linh thoáng lúng túng, bà trừng mắt nhìn Minh Thành Hữu, “Thằng nhóc này.”

 

Phó Nhiễm bấm gáy, vô thức che giấu cảm giác khô nóng tỏa ra từ trong cơ thể. Cô vẫn không nhìn Minh Thành Hữu. Lý Vận Linh nắm bàn tay còn lại của Phó Nhiễm, “Bọn trẻ các con thật là… chuyện này…” Bà không quên trừng mắt nhìn con trai, “Vừa nãy do mẹ sốt ruột. Thành Hữu có nhiều tật xấu, con tha thứ được cho nó thì tốt quá.”

 

Lần đầu tiên của con gái chắc chắn rất khó chịu, mà không ngờ Thành Hữu lại giày vò đến vậy, “Quản gia Tiêu, buổi trưa dặn đầu bếp hầm đồ bổ bồi dưỡng cho Phó Nhiễm.”

 

“Vâng ạ”

 

Minh Thành Hữu đột nhiên áp mặt gần Phó Nhiễm, hắn nhìn thẳng vào mắt cô. Bàn tay cầm đũa của Phó Nhiễm bất giác túa mồ hôi, cô nặn ra nụ cười gượng gạo, lại nghe vị thiếu gia ngồi cạnh lên tiếng, “Đúng vậy đó mẹ, mẹ phải tẩm bổ cho cô ấy nhiều vào. Tối qua, cô ấy bị con dày vò hơi nhiều.”

 

“Thằng nhỏ này, không biết chừng mực gì cả!”

 

“Ai kêu phòng tắm trong nhà lắp đặt thiết bị tốt như vậy làm gì. Con vừa nhìn thì có hứng…”

 

Lý Vận Linh vội cắt ngang lời con trai, “Càng nói càng không đứng đắn.”

 

Lý Vận Linh biết Phó Nhiễm ấm ức, giọng bà thay đổi một trăm tám mươi độ. Bà tốt bụng sai quản gia Tiêu đi chuẩn bị đồ ăn, “Tiểu Nhiễm, mẹ có tổ yến và vi cá thượng hạng, để mẹ về lấy cho con với Thành Hữu. Con mới đến đây chắc vẫn chưa quen. Ăn xong thì cùng Thành Hữu về nhà mẹ đẻ nhé!”

 

“Con cám ơn mẹ.”

 

Minh Thành Hữu quan sát Phó Nhiễm, hắn thấy gương mặt cô lãnh đạm không chút cảm xúc, chứ đừng nói là vui vẻ.

 

Ăn sáng xong, Phó Nhiễm theo Minh Thành Hữu lên lầu. Hắn mở một cánh cửa âm nơi vách tường, bên trong là phòng thay quần áo khoảng hai mươi mét vuông. Phó Nhiễm nhìn lướt qua, chỉ thấy quần áo xếp ngay ngắn thành dãy, màu đậm nhạt chia theo hàng, cravat các loại, giày da, quần… Khoan đã, mọi thứ còn được chuyên gia phối sẵn thành bộ. Minh Thành Hữu lấy bộ comple cắt may thủ công gần nhất đi đến cửa phòng thay quần áo. Hắn cởi cúc áo sơ mi, tự nhiên thay quần áo trước mặt Phó Nhiễm.

 

Phó Nhiễm ngồi nghiêm chỉnh, mặc quần áo Channel mẫu mới nhất. Cô tin tưởng mắt thẩm mĩ của Lý Vận Linh. Bây giờ chính cô cũng nhận không ra mình.

 

Minh thành Hữu khom lưng, khuôn mặt quyến rũ của hắn ghé sát vào cô. Hắn dò xét Phó Nhiễm, nhìn thẳng vào mắt cô, “Vừa nãy cô nói với mẹ… Chẹp chẹp, cô nói ở phòng tắm, cô thử rồi, phải không?”

 

Phó Nhiễm tránh né câu hỏi của hắn, cô trả lời qua loa, “Nếu tôi không nói vậy thì giờ này tôi chết mất xác rồi.”

 

“Ha ha”, Minh Thành Hữu gật đầu như thể tán thành, rồi hắn lại cau mày nhìn Phó Nhiễm, “Nếu tôi cứ để cô tự do thế này, chắc chẳng mấy chốc nữa cô sẽ leo lên đầu tôi?”

 

“Anh yên tâm, chỉ cần anh đừng làm hại tôi, anh làm gì bên ngoài tôi cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.”

 

Minh Thành Hữu trầm ngâm nhìn cô hồi lâu.

 

Quản gia Tiêu quản gia đã sắp xếp sẵn đồ đạc lên xe. Khi chiếc Maybach của Minh Thành Hữu chạy ra ngoài, Phó Nhiễm ngồi ở ghế phụ thở phào nhẹ nhõm. Cô chống tay lên mặt, nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Căn nhà đó, cô cũng không muốn quay về!

 

Xe đang băng thẳng qua đại lộ thì bỗng nhiên thắng gấp.

 

Nửa người trên của Phó Nhiễm được dây an toàn giữ lại. Vừa rồi cô còn thấy cây cối um tùm xanh ngắt, thì giờ lại thấy cảnh người chen lấn đông ngùn ngụt. Cô ngẩng đầu, trông thấy tấm bảng to với dòng chữ “Quảng trường Vạn Đạt”.

 

“Xuống xe.” Minh Thành Hữu nói mà không hề quay đầu lại.

 

“Chưa tới đường Tây Lân.”

 

Hắn gõ gõ tay lái, nghiêng đầu, nhếch miệng cười nhạo cô, “Cô còn ở đây chỉ đường, muốn tôi cùng về nhà giữ sỉ diện cho cô à?”

 

Tay phải của Phó Nhiễm nhanh chóng mở cửa xe.

 

“Khoan nào…!” Minh Thành Hữu kéo tay trái Phó Nhiễm lại, đầu ngón tay của hắn vờn nhẹ lòng bàn tay cô, “Chừng về thì gọi cho tôi. Cô đã có số điện thoại của tôi rồi. Chúng ta sẽ hẹn nhau ở quảng trường Vanda, rồi cùng về nhà, hiểu chưa?”

 

Phó Nhiễm rút tay về. Cô đưa mắt nhìn tòa nhà cao vút nằm đằng kia. Có lẽ cô gái tên Thẩm Ninh đang ở một tầng nào đó trên ấy?

 

“Chẳng phải cô đã nói chuyện bên ngoài của tôi cô sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua hay sao? Để tôi xem cô có thành ý như thế nào.”

 

Phó Nhiễm xuống xe, cô đứng bên cửa, “Tôi hiểu.”

 

Cô lấy hết đồ Lý Vận Linh tặng cho gia đình ra khỏi cốp xe. Minh Thành Hữu không chờ nổi nữa, hắn phóng xe như bay, để mặc cô đứng lẻ loi bên đường.

 

Phó Nhiễm bắt xe về nhà. Vào đến phòng khách, cô chạm mặt vú Trần.

 

Cô giơ quà tặng, nhìn khắp căn nhà, “Ba mẹ, con về rồi.”

 

“Ôi, tiểu thư.” Vú Trần cầm lấy hộp quà trên tay Phó Nhiễm, “Ông chủ không có ở nhà.”

 

“Vậy mẹ tôi đâu?”

 

“Phu nhân và tiểu thư đang ở trong phòng.” Vú Trần buộc miệng trả lời.

 

Phó Nhiễm theo trực giác đưa mắt nhìn lên lầu hai, cô cười cười. Cô rất muốn giả vờ vô tâm nhưng lại nhịn không được hỏi vú Trần, “Vú Trần, Phó gia có mấy vị tiểu thư?”

 

Vú Trần lập tức vỡ lẽ, bà ta rón rén nhìn Phó Nhiễm, “Chỉ có một tiểu thư.”

 

“Hóa ra vú vẫn biết.” Phó Nhiễm bước đến cầu thang. Vú Trần vỗ nhẹ ngực, vị tiểu thư này chẳng dễ sống chung. Đúng là sự đời khó đoán, tình tiết vốn chỉ có trên phim truyền hình, lại xảy ra thật ở Phó gia.

 

Phó Nhiễm đi thẳng lên lầu. Bước qua một khúc quanh, cô đi đến một hướng cố định, vì cô biết chắc họ ở trong căn phòng đó.

 

Quả nhiên, cô càng đến gần, tiếng cười nói vui vẻ càng truyền vào tai cô.

 

“Nhị Nhị, con xem, mẹ luôn chăm sóc phòng của con. Khi nào con thích thì cứ về đây.”

 

“Mẹ…” Phó Nhiễm nghe thấy tiếng thở dài buồn bã.

 

Cửa phòng chỉ khép hờ nên Phó Nhiễm lặng người nép sát bên cửa. Cô cảm thấy mình cô độc, không nơi nương thân.

 

“Nhị Nhị.” Phạm Nhàn vuốt ve mái tóc của cô gái, “Mẹ nghĩ không ra tại sao con không phải con gái của mẹ.”

 

“Mẹ đừng như vậy, huyết thống là sự thật, không thể lừa dối.”

 

“Có đôi lúc mẹ thà rằng cứ sai như vậy đến hết đời.”

 

Tay Phó Nhiễm bất giác cuộn thành nắm đấm. Lời của họ như một miếng băng mỏng cứa vào trái tim vốn đã không lành lặn của cô.

 

“Nhưng như vậy cũng tốt,” Giọng của Phạm Nhàn thoải mái hẳn, ánh mắt bà tràn đầy yêu thương nhìn cô gái trước mặt, “Nếu con đến Minh gia, con sẽ phải chịu nhiều oan ức. Còn tiểu Nhiễm không như vậy, nó…” Phạm  Nhàn dừng một chút, bà cũng lo lắng cho Phó Nhiễm, nhưng nghĩ lại thấy mọi chuyện như vậy cũng là một kiểu may mắn, “Tính tình tiểu Nhiễm cứng rắn, mẹ tin nó không phải chịu khổ. Nói chung nếu cần có một người hy sinh, mẹ sẽ không chút do dự bảo vệ con.”

 

Nghe xem lời này do chính mẹ ruột của cô nói ra.

Hết chương 4.

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

YGLT – C3

Chương 3

Cùng nhau ngủ

Từ người Minh Thành Hữu toát lên hương thơm dễ chịu pha lẫn mùi thuốc lá quyến rũ.

 

Nhưng Phó Nhiễm không đoái hoài đến điều này. Cô cảm thấy ngột ngạt, hai tay không biết phải đặt đâu nên cô đành thả xuôi bên người.

 

Phó Nhiễm nghĩ, ít nhất làn da của Minh Thành Hữu cũng rất đẹp, nó không thô ráp như cô nghĩ về da dẻ đàn ông. Phó Nhiễm cảm thấy lồng ngực mình tưng tức, khó chịu.Nếu cô không tìm được cách thoát ra, chắc chắn cô sẽ bị hắn ép chết.

 

Phó Nhiễm há to miệng…

 

Người đàn ông thốt ra tiếng rên rỉ, Phó Nhiễm bị đẩy ngay lên giường. Minh Thành Hữu cúi đầu nhìn dấu răng ướt nhẹp nước bọt hằn trên bụng mình. Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Phó nhiễm như đang quan sát thú dữ trong thảo cầm viên, “Cô cầm tinh con gì?”

 

“Con thỏ.”

 

Minh Thành Hữu cười nhạt: “Con thỏ? Tôi thấy cô giống con cọp hơn.”

 

Phó Nhiễm chống khuỷu tay lên giường, toan nhổm người dậy, lại bị Minh Thành Hữu đè vai trái, “Đi đâu?”

 

“Nhà anh rất lớn, chắc có phòng dành cho khách nhỉ?”

 

Hắn nhếch miệng cười xấu xa, “Cô ra khỏi đây thử xem! Tôi cam đoan quản gia Tiêu đang đứng canh ngoài cửa. Cô chỉ cần bước ra, mẹ tôi sẽ tới đây ngay trong vòng nửa tiếng, ép tôi ngủ chung với cô. Cô tin không?”

 

Nhớ đến bộ dạng thăm dò ban nãy của quản gia Tiêu, Phó Nhiễm muốn không tin cũng khó.

 

“Cô gái xuất hiện ở buổi tiệc đính hôn hôm nay là người anh thích?”

 

Minh Thành Hữu hí mắt vẻ như cân nhắc. Trông thấy thần sắc Phó Nhiễm, hắn tinh tường nhận ra tâm tư của cô, “Nếu cô không muốn làm dâu Minh gia, tại sao lại đồng ý đính hôn?”

 

“Vậy còn anh?” Phó Nhiễm ngước nhìn hắn. Cô muốn tìm ra một ít manh mối trong lúc hắn nói chuyện.

 

“Cô đừng mong moi được gì từ miệng tôi. Cô tưởng mình là ai mà muốn đùa giỡn tôi? Tôi nói cô biết, tôi đồng ý đính hôn. Cô hỏi cô gái ở buổi tiệc đính hôn hôm nay làm gì, sau này người sống chung với tôi là cô.”

 

Phó Nhiễm suýt nổi cáu.

 

Minh Thành Hữu đẩy cô ngã xuống giường. Tà áo sườn xám vén tới tận bắp đùi Phó Nhiễm, hắn ghì vai cô, nghiêng người sát vào cô, “Đêm nay là đêm động phòng của chúng ta. Lại đây nào.”

 

Lúc này, hắn chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, Phó Nhiễm lúng túng nhìn sang chỗ khác.Gương mặt điển trai của Minh Thành Hữu chậm rãi áp sát cô, hai tay hắn ôm mặt cô, “Ở trên giường phải tập chung chứ!”

 

“Anh muốn?” Phó Nhiễm kiên định hỏi hắn.

 

“Thế cô không muốn à?”

 

Phó Nhiễm hay nghĩ Minh tam thiếu ăn chơi trác táng có tiếng sẽ dễ dàng đối phó. Thế nhưng cô không ngờ hắn lại cao tay như vậy.

 

Phó Nhiễm cởi bỏ hai cúc áo, “Được, bắt đầu đi.”

 

Cổ áo chiếc sườn xám Phượng Hoàng Triêu Dương mở rộng, áo ngực màu đen thấp thoáng bên dưới. Minh Thành Hữu cao ngạo liếc nhìn Phó Nhiễm. Cô run rẩy đánh cược. Nếu cô thua…

 

Cô nhìn chằm chằm vào ngực hắn. Nếu thua thì cùng lắm là một đêm tình. Khi đồng ý đính hôn, cô đã nghĩ tới tình huống xấu nhất.

 

Nơi nào đó trên cơ thể Minh Thành Hữu có phản ứng. Mắt hắn lóe tia ảo não. Hắn bật người khỏi Phó Nhiễm, bước vội vào phòng tắm.

 

Tiếng nước chảy ào ạt trong phòng tắm truyền tới tai Phó Nhiễm, làm cô có cảm giác như mình bị giày vò trong chảo dầu sôi xèo xèo. Cô nằm trằn trọc, giơ tay cài lại cúc áo. Khi Minh Thành Hữu đi ra, cô đã ngồi ngay ngắn bên mép giường.

 

Hắn mở tủ quần áo, mặc đồ ngủ ngay trước mặt Phó Nhiễm.

 

Bên trong tủ treo đầy quần áo nữ mới tinh tươm với đủ kiểu dáng thời trang được Lý Vận Linh sai người chuẩn bị. Quả nhiên Phó Nhiễm chỉ cần vác người đến đây mà thôi.

 

Đây là nhà hắn nên hắn tự nhiên vô cùng. Hắn nhàn nhã bật ti vi, bắt chéo chân, gối tay sau đầu ngồi xem tin tức kinh tế – tài chính.

 

Phó Nhiễm đi lại mở tủ quần áo lấy ra áo lót, rồi chọn áo ngủ kiểu tương đối bảo thủ. Cô đi vào phòng tắm, máy móc khóa cửa lại.

 

Đôi chân tê cứng của cô mềm oặt, cô mệt mỏi dựa lưng vào cửa. Lúc này chỉ còn một mình cô.

 

Một mình cô ở nơi xa lạ, ở trong căn nhà không thuộc về cô. 

 

Phó Nhiễm cảm thấy cay mắt nhưng khóc cũng vô ích. Phạm Nhàn nói tính cách cô lạnh lùng, không giống những cô gái khác luôn thân thiết với mẹ. Phó Nhiễm quệt nước mắt. Không ai hiểu được lòng cô, cũng chẳng ai dành cho cô yêu thương.

 

Bồn tắm message của Minh gia lớn như một hồ bơi cỡ nhỏ. Hệ thống nước nóng hoàn toàn tự động, gạch men lát nền là hàng nhập khẩu cao cấp. Mỗi viên gạch loại này đều được kiểm tra nghiêm ngặt, chênh lệch một li cũng không đạt chuẩn.

 

Sau khi tắm xong, Phó Nhiễm vừa đi ra thì nghe thấy Minh Thành Hữu nói chuyện điện thoại.

 

“Em hỏi anh đang làm gì hả?Anh còn có thể làm gì?” Nghe thấy tiếng động, hắn nâng mắt nhìn Phó Nhiễm, “Anh không lên giường với cô ta là vì ai? Em nói thử xem?” Minh Thành Hữu cười nhàn nhạt, “Ừ thì gương mặt cô ta xấu xí, vóc dáng không bốc lửa như em. Anh sợ nhìn cô ta lại gặp ác mộng. Rồi rồi… mai anh đến chỗ em.”

 

Phó Nhiễm đi đến bên giường. Cô cảm thấy mắt Minh Thành Hữu như lớp sương mù bao phủ lấy cô.Minh Thành Hữu duỗi chân trái, tắt điện thoại.

 

“Tôi ngủ trên ghế sô pha.” Phó Nhiễm nói.

 

Dĩ nhiên Minh Thành Hữu đồng ý. Thế nhưng khi nhìn đến cửa phòng, hắn lại nhíu mày bực dọc, “Cô ngủ trên giường đi. Lỡ mẹ tôi làm ký hiệu gì đó trong phòng, biết tôi với cô ngủ khác giường thì lại ầm ĩ lên với tôi.”

 

Thật là mẹ nào con nấy.

 

Để tránh có chuyện ồn ào xảy ra, đúng là Phó Nhiễm ngủ chung với Minh Thành Hữu thì tốt hơn.

 

Hắn xem tivi đến tận khuya. Thoạt đầu, Phó Nhiễm còn đề phòng, nhưng sau đó cô lại thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi Phó Nhiễm sực tỉnh giấc,màn hình ti vi vẫn sáng nhưng bên cạnh đã im thin thít, làm cô không biết Minh Thành Hữu đã ngủ hay chưa. Phó Nhiễm nằm quay lưng với hắn, lại nhắm mắt ngủ tiếp.

 

Cứ như thế một đêm bình an vô sự trôi qua.

 

Sáng sớm, Phó Nhiễm ăn vận chỉnh tề khoác tay Minh Thành Hữu đi xuống lầu. Qủa nhiên Lý Vận Linh đã đến từ sớm, bà ngồi đợi trong phòng khách.

 

“Tiểu Nhiễm, Thành Hữu, tối qua hai con ngủ ngon không?”

 

“Ngủ ngon lắm mẹ.” Minh Thành Hữu gật đầu, hắn đưa mắt nhìn Phó Nhiễm bên cạnh với vẻ mập mờ khó đoán.

 

Lý Vận Linh cùng hai người đi vào phòng ăn. Bà nháy mắt với quản gia Tiêu. Quản gia Tiêu hiểu ý, lập tức vòng qua bàn ăn bằng gỗ lim đi thẳng lên lầu.

 

Phó Nhiễm nhẹ nhõm cầm đũa lên. Có lẽ Minh Thành Hữu nói đúng, chắc chắn quản gia Tiêu đi kiểm chứng chiến tích của ngày hôm qua.

 

Minh Thành Hữu ăn cháo, mắt hắn ẩn hiện ý cười. Hắn biết Phó Nhiễm sẽ gặp rắc rối.

 

Một lúc sau, tiếng bước chân của quản gia Tiêu truyền đến phòng ăn. Bà ta đi đến ôm drap trải giường trước ngực. Phó Nhiễm trông quen quen, đó chẳng phải drap giường tối qua cô và Minh Thành Hữu ngủ sao?

 

Nét mặt quản gia Tiêu nghiêm túc, bà ta lắc đầu với Lý Vận Linh, rồi khinh bỉ lướt nhìn Phó Nhiễm.

 

Lý Vận Linh ném đũa xuống đất, thái độ thân mật ban nãy của bà ta tắt ngúm trong tích tắc, “Phó Nhiễm, con không phải gái trinh ư?”

 

Phó Nhiễm nuốt ực miếng cháo còn ngậm trong miệng. Cô nhìn Minh Thành Hữu ngồi bên cạnh. Cô thấy hắn điềm nhiên như không ăn sáng, môi hắn hơi nhếch lên tao nhã như không định can thiệp vào chuyện này.

 

Bàn tay trái cầm muỗng của Minh Thành Hữu hiện lên trước mặt cô. Chiếc nhẫn đính hôn trên tay hắn đập vào mắt cô, khiến cô lạnh lẽo khôn xiết.

Hết chương 3.

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

YGLT – C2

Chương 2 

Nghiêm Phạt

Cửa kính xe mở toang.

Minh Thành Hữu tự nhiên khoác tay lên vai Phó Nhiễm. Ai không biết sẽ cho rằng họ đang âu yếm nhau.

Ngón tay của hắn thon dài, móng tay cắt tỉa gọn gàng, dễ nhận thấy hắn là người hay chau chuốt vẻ ngoài của mình. Ngón trỏ của Minh Thành Hữu mơn trớn bờ vai trắng nõn của cô. Hắn cảm nhận rõ da thịt cô lạnh như băng.

Đọc tiếp

Categories: Uncategorized | Để lại bình luận

YGLT – C1

Chương 1

Kết hợp

Phó Nhiễm mặc bộ sườn xám Phượng Hoàng Triêu Dương đỏ chót đứng trong đám đông.

Cô khó chịu vén tóc sang bên. Gương mặt xinh xắn của cô càng nổi bật với lớp phấn son trang điểm tinh tế. Vóc dáng cô cao ráo, cởi giày ra cũng được 170cm. Có điều lúc này phải mang giày cao gót, làm cô mệt chết đi được!

Thần sắc Phó Nhiễm buồn bực, mất hết kiên nhẫn.

Hôm nay là tiệc đính hôn của cô, là ngày vui của hai nhà Minh – Phó.

Đọc tiếp

Categories: Uncategorized | 2 phản hồi

★Diệp cầm thú’s Collection★

Jcream —> Jinny + Cà Lem (des by Jinny – tìm ảnh by Cà Lem)

Ta là ta bị bấn Diệp cầm thú các nàng ạ :”> Ta bị mê cái hình tượng quân nhân cầm thú hay sắc lang giỏi võ công đó =)) mà thật ra thì cái gì chỉ cần liên quan đến Diệp Chính Thần là ta thích hết ^^ Tặng cho những ai sắc nữ như ta nói riêng và cho những ai thích “Động phòng hoa chúc sát vách” nói chung. Tặng cho những ai thích đọc truyện của má Tâm, túm cái quần lại là ai thích ta tặng hết(⌒▽⌒)À tặng cho mợ Kem êu dấu của Jin😡 người đã cho Jin ý tưởng des những tấm này =))

Đọc tiếp

Categories: ♥Collection♥ | 3 phản hồi

Tạo một website miễn phí hoặc 1 blog với WordPress.com.

Ổ Mèo

Dù nỗi buồn vô tận có mang em đi thật xa. Hãy nói với ta chẳng hề có những điều như trái tim ta sẽ chia lìa.

✩ All For EXO ✩

♥ⓛⓞⓥⓔ♥☜ All about we love is EXO ☞♥ⓛⓞⓥⓔ♥

K R I S ♥ L U H A N

shippers gonna ship. lovers gonna fall in love.

Jinnie's World

ChanBaek is all around

wind

I have my world, only for me. You can know it, but you can't see or touch it...

Yến Ngọc Lâu

Đừng khóc bởi những gì đã qua, hãy cười cho những điều đang chờ phía trước.

Ái ღ Uyển

Người cười ta điên cuồng. Ta cười người ta nhìn không thấu

Tử Thiên Sơn Trang

Là ngôi nhà mà bạn có thể trở về khi mệt mỏi hay cô đơn…

Brain Hospital

Tình duyên ngàn đời, ai cầm lên, ai bỏ xuống. Ai quên kiếp trước, ai hằng nhớ nhung. Nhớ về những năm tháng đó, ai tương tư, ai trồng hoa đào.

Phong Lin

Let's take me away...

Lemonade House

Chồi lá Jinny & KMP