YGLT – C1

Chương 1

Kết hợp

Phó Nhiễm mặc bộ sườn xám Phượng Hoàng Triêu Dương đỏ chót đứng trong đám đông.

Cô khó chịu vén tóc sang bên. Gương mặt xinh xắn của cô càng nổi bật với lớp phấn son trang điểm tinh tế. Vóc dáng cô cao ráo, cởi giày ra cũng được 170cm. Có điều lúc này phải mang giày cao gót, làm cô mệt chết đi được!

Thần sắc Phó Nhiễm buồn bực, mất hết kiên nhẫn.

Hôm nay là tiệc đính hôn của cô, là ngày vui của hai nhà Minh – Phó.

Vị hôn phu của cô là tam thiếu gia nhà họ Minh. Hắn nổi tiếng ăn chơi và đẹp trai số một ở thành phố Nghênh An. Tóm lại là hắn vừa giàu vừa đẹp.

Phó Nhiễm không hề nghi ngờ diện mạo của hắn. Gương mặt hắn hoàn toàn có khả năng khiến phụ nữ mê mệt ngay lần gặp đầu tiên.

Nhưng hiện giờ, hắn đang làm một chuyện đáng xấu hổ vô cùng.

Ông Minh cùng bà Minh giận đến tái xanh mặt mày.

Ba mẹ Phó Nhiễm cũng chẳng khá hơn bao nhiêu. Mọi người có mặt ở tiệc đính hôn đều nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, khiến cô khó chịu vô cùng.

Cô đứng trên sân khấu, dừng mắt trên tấm lưng đàn ông rắn chắc.

Không ngờ hắn lại không biết xấu hổ.

Thẩm Ninh khóc lóc sướt mướt nắm vạt áo Minh tam thiếu không buông: “Anh sắp đính hôn thật ư? Anh đã nói anh chỉ cần một mình em. Lẽ nào lời nói của đàn ông lúc trên giường chỉ như gió thoảng mây trôi sao?”

Minh tam thiếu lau nước mắt giúp Thẩm Ninh, “Ngoan nào! Anh chỉ đính hôn thôi, anh sẽ không kết hôn với cô ấy đâu.”

Cuộc hôn nhân này gây chấn động khắp thành phố. Cánh báo chí đương nhiên không thể bỏ qua tin tức xoay quanh việc này.

“Minh tam thiếu, có thể cho chúng tôi biết vị tiểu thư này là ai không?”

“Minh tam thiếu, hôm nay là ngày đính hôn của anh. Anh có nghĩ tới vị hôn thê đang ở đây của anh không?”

…………………..

Phó Nhiễm ba mẹ đang đứng cạnh hắn. Ba mẹ cô cũng không hay biết việc này, nhưng họ không hề có ý định chất vấn hắn.

Cô thở dài thườn thượt, đành lắc đầu chịu đựng.

Minh gia mất hết mặt mũi. Hai người lớn bên Minh gia đành tiến đến khuyên ngăn ký giả.

Minh tam thiếu và cô gái kia lại quyến luyến, không nỡ xa nhau.

“Bảo bối, ngoan nào, về chờ tin tức của anh.”

“Còn phải đợi tin tức gì nữa, anh đã đính hôn rồi…”

“Thành Hữu, đừng có mà hồ đồ!” ông bà Minh đương nhiên biết hắn đối với việc đính hôn này có chút bấn mãn.

“Huống Tử,” Minh tam thiếu nhìn người bên cạnh lên tiếng, “Đưa Thẩm Ninh trở về.”

Thẩm Ninh khó có khi được gặp mặt ông bà Minh, sao có thể can tâm rời đi, ai lại không biết tam thiếu là người đàn ông của cô, nếu muốn giành giựt thì cũng phải biết xem xét tự lượng sức mình, cô đã không làm, nếu làm thì làm cho chót, mười ngón tay mềm mại túm lấy cổ tay của hắn: “Thành Hữu, em đã mang thai con của anh.”

“Ồ…” Mọi người ở xung quanh đều ồ lên kinh ngạc.

Minh gia xấu mặt, mất hết tiếng tăm.

Thẩm Ninh ngẩng đầu, tỏ vẻ ngơ ngác hoang mang.

Con ngươi Minh tam thiếu mới nãy còn dịu dàng, giờ phút này lại trở nên lạnh lùng, đen tối, đôi mắt híp lại thâm sâu mang theo tia u ám hướng về phía Thẩm Ninh, khóe miệng hắn mang theo ý cười, cái vỏ bọc lạnh lẽo đó khiến cô cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Hắn giơ tay lướt nhẹ lên gò má tinh tế của cô: “Thẩm Ninh, em vừa mới nói gì anh nghe không rõ?”

“Em…”

“Minh tam thiếu, vị tiểu thư này nói đã mang thai con của anh!” Ký giả bên cạnh có “ý tốt” nhắc nhở.

“Thế à?” Gương mặt đàn ông điển trai hơn người nhuộm đầy ý cười. Từ trước đến giờ, anh luôn là một người thâm trầm khó đoán, Thẩm Ninh không tài nào đọc hiểu tâm trạng của anh, “Thẩm Ninh, em nói với họ rằng mình đã có thai?”

Hắn tức giận.

Thẩm Ninh biết lần này hắn giận thật rồi.

“Em…xin lỗi, em không có thai.”

Sự lạnh lẽo trong mắt Minh tam thiếu lập tức trôi đi, hắn vỗ vỗ gương mặt cô, sức lực không lớn nhưng lại phát ra âm thanh xuyên vào màng nhĩ khiến cô cảm thấy đau đớn không thôi.

Hắn vẫn giữ được vẻ ưu nhã, còn cô gieo gió gặt bão, bị không biết bao nhiêu ánh đèn flash chiếu vào.

“Huống Tử, đưa cô ấy đi đi.”

Sắc mặt ông bà Minh bây giờ mới khá lên được một chút.

“Thành Hữu, tối nay em chờ anh.” Thẩm Ninh bỏ lại câu nói trước khi rời đi.

Minh tam thiếu chợt nhớ cách đó không xa có một cô gái đang chờ hắn.

Phó Nhiễm đưa mắt nhìn chằm chằm thân hình cao to của hắn đang từng bước từng bước tới gần mình, hắn mặc bộ Âu phục may thủ công đen nhánh, bên trong là chiếc áo sơ mi trắng tùy tiện cởi hai nút lại không phối hợp cà vạt nhảy lên khán đài, nhất thời cái cảm giác tức giận hít thở không thông ập vào người cô.

Phó Nhiễm cùng hắn mặt đối mặt, đây chính là tam thiếu gia nhà họ Minh, Minh Thành Hữu.

Ỷ vào lợi thế chiều cao của mình, hắn ngạo nghễ ngắm nhìn gương mặt cô, lông mày nhỏ nhắn, mắt to tròn, khuôn miệng anh đào xinh xắn, xuống chút nữa…

Vóc người lả lướt quyến rũ, bộ ngực nở nang. Đúng là kiểu hắn thích!

“Đưa đây.” Hắn duỗi tay bày ra bộ dáng công tử bất cần đời, người dẫn chương trình đem chiếc nhẫn đặt vào tay hắn.

Minh Thành Hữu nâng tay Phó Nhiễm lên, bàn tay cô trắng nõn, ngón tay thon dài, hắn cầm lấy chiếc nhẫn đeo vào tay cô.

Minh Thành Hữu nắm tay Phó Nhiễm. Bàn tay cô trắng ngần, còn tay hắn thì óng ánh màu đồng gợi cảm. Hắn cầm nhẫn đeo vào ngón giữa của cô.

“Thế nào, không muốn à?”Giọng nói đặc biệt hiền từ của hắn cất lên vô cùng mị lực.

Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, ánh mắt lơ đãng liếc nhìn xương quai xanh của hắn, cô và hắn lại đứng rất gần nhau, cô cứ thế nhìn cho tới khi thấy rõ một dấu răng mờ nhạt vẫn còn in trên đó. Mắt cô lại quét qua chiếc cằm kiên định của hắn, đôi môi mỏng, sống mũi thanh tú, đuôi mắt mảnh hơi kéo xuống, đây chính là vẻ đào hoa phong nhã điển hình.Không trách được cô chỉ mới liếc có một cái mà đã lạc mất hồn vía.

“Phó Nhiễm” hắn khẽ đọc tên cô, “chữ “Nhiễm” trong kết  hợp sao?”

Đáy mắt xao động, cô khẽ cắn môi, tia sáng mặt trời ánh lên gò đỏ ửng, mịn màng. Minh Thành Hữu tức giận nhìm chằm chằm vào mắt cô, Phó Nhiễm dùng sức rụt tay lại đem chiếc nhẫn chỉ mới đeo tới nửa tay ném đi, tiếng leng keng phát ra vang vọng cả khán đài.

Bên dưới ai cũng nhìn hai người họ.

Đôi môi mỏng của hắn cong lên, khóe mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo:”Em không muốn đúng không?”

Phó Tụng Đình khẽ đẩy vợ mình một cái.

Phạm Nhàn vội vàng tiến tới, khom lưng muốn nhặt chiếc nhẫn trong ly sâm panh.

“Dừng tay,”Minh tam thiếu cất giọng lạnh lùng, “Cô ấy không có tay để nhặt ư?”

Phó Nhiễm đứng bất động.

“Tự trọng cao quá vậy, tôi chỉ mới nhắc đến từ kết hợp thôi mà? Bị tôi đâm trúng chỗ đau thẹn quá hóa giận rồi à?”

“Phó Nhiễm!” tiếng quát chói tai của Phó Tụng Đình truyền tới.

Sau một hồi im lặng bực dọc, Phó Nhiễm thở dài, cô nhịn hắn.

Phạm Nhàn thấy không khí đã dịu đi, bàn tay ban nãy còn rụt về giờ lại vươn ra định nhặt chiếc nhẫn.

“Để cho cô ấy tự nhặt lên.”Hắn cũng muốn nhìn xem cô cứng đầu đến cỡ nào, liệu có thể uốn nắn lại hay không.

Phó Nhiễm đi tới, phát hiện dưới khán đài các ký giả với ánh đèn flash đều chĩa vào mình. Phải rồi, lần này cô khom lưng cũng có thể tính là khúm núm lắm rồi.

Nhưng cô hiểu nếu mình càng làm căng thì chẳng được lợi ích gì hết.

Cùng lắm là ngày mai trên trang bìa của báo chí sẽ xuất hiện tin: Minh tam thiếu thương xót tình nhân, bỏ lại vị hôn thê ngay tại lễ đường.

Phó Nhiễm tay chạm phải chiếc nhẫn lại dừng lại.

Phạm Nhàn phẫn nổ đứng bật dậy, không dám nhìn thẳng vào mắt con gái mình.

Chiếc sườn xám trên người Phó Nhiễm được may xẻ tà tới tận bắp đùi, cô chỉ cần ngồi xuống sẽ bị lộ ra hết. Cô không để ý nhiều chỉ có thể tiếp tục cẩn thận khom lưng xuống.

“Dừng tay.” Minh tam thiếu vốn định xem trò vui lại cất giọng bước tới chỗ Phó Nhiễm, khom lưng nhặt chiếc nhẫn kia lên. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giương nhẹ, môi mong khẽ hé thành một đường hấp dẫn, “Tôi chỉ đùa với em một chút mà thôi. Mấy chuyện thế này nên để tôi làm.”

Những tiếng hô thèm thuồng và cảm động truyền đến tai Phó Nhiễm.

Minh tam thiếu nâng tay phải cô lên, chậm rãi đem chiếc nhẫn đeo vào ngón tay giữa.

Phó Nhiễm ngẩng đầu, không biết sao ánh mắt cô lại lần nữa bắn khoăn nhìn về phía dấu răng ở trên xương quai xanh của hắn, tự hỏi không biết là từ đâu. Hắn hơi khom lưng, vẻ ưu nhã không giấu được sự đùa bỡn.

Hắn tuy vậy lại là một người đàn ông sâu sắc, chu đáo.

Dưới khán đài mọi người nhiệt liệt vỗ tay, Minh tam thiếu cao đến 1m86, hắn chỉ hơi cuối đầu đã hôn được lên trán Phó Nhiễm.

Hắn áp miệng vào tai cô, “Tôi thấy hết chân em rồi, da dẻ mịn màng, rất hấp dẫn.”

Nghi thức đính hôn diễn ra thuận lợi.

Phó Nhiễm thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cô cũng được ngồi nghỉ một chút rồi.

Phạm Nhàn tay bưng đĩa đi tới chỗ cô: “Tiểu Nhiễm, ăn ít như vậy con đói lắm đúng không?”

“Mẹ, sau này hai người muốn gả con cho người đàn ông đó sao?”

“Cái đứa bé này, không biết bao nhiêu phụ nữ muốn ngồi vào chiếc ghê tam thiếu phu nhân nhà họ Minh, thế mà con….”

Phó Nhiễm cầm lấy ly rượu bên cạnh uống cạn một hơi.

“Con…” Phạm Nhàn tức giận, không nói hai lời giật lấy ly rượu rỗng trên tay Phó Nhiễm, “Để ý một chút, làm sao cho ra dáng tiểu thư nhà giàu có, muốn cho người ta biết bộ dạng trước kia của con lắm hay sao?”

Khóe miệng Phó Nhiễm còn dính vết rượu màu nâu nhạt, cô xem thường, “Biết thì đã sao? Cùng lắm thì từ hôn thôi.”

“Tiểu Nhiễm…”

Phó Nhiễm ngắt lời Phạm Nhàn,”Theo yêu cầu của họ, con từ này về sau phải ở trong nhà của Minh Thành Hữu, có thể sẽ rất ít khi về nhà.”

“Việc này thì mẹ biết, con phải nhớ rõ, nhanh chóng mang thai, như vậy chiếc ghế tam thiếu phu nhân mới giữ vững được.”

Phó Nhiễm không nói thêm gì nữa.

Gần chín giờ buổi tiệc đính hôn mới hoàn toàn kết thúc.

Vài chiếc Bently màu sâm panh chạy vòng qua bể phun nước tiến vào bên trong hội trường, Minh gia trên dưới bận rộn tiễn khách, Minh Thành Hữu đi đến chỗ chiếc xe dẫn đầu, tài xế mở cửa xe cho hắn.

“Em còn đứng đó không đi?”

Xe còn chưa dừng hẳn, Minh Thành Hữu đã mở cửa vội rời đi.

Gương mặt Phó Nhiễm đông cứng trong chốc lát, thật lòng mà nói nàng chưa gặp qua ai giống tên Minh tam thiếu này.

Bác Vương là người vui vẻ, hoạt bát, nhân dịp này cùng Phó Nhiễm ngồi trò chuyện.

Bốn mươi phút sau, chẳng thấy bóng dáng Minh tam thiếu đâu cả.

Điện thoại di động của bác Vương vang lên.

“Thưa phu nhân…” bác Vương liếc nhìn Phó Nhiễm qua kính chiếu hậu.

“Chuyện gì vậy, không phải Thành Hữu nói sẽ trở về sao? Nó đang ở đâu?”

“Thưa phu nhân, tam thiếu gia bảo muốn mua đồ ăn cho thiếu phu nhân nên chắc sẽ về trễ một chút. Nói không chừng là đang trên đường trở về.”

“Cái gì? Có còn biết phép tắc hay không? Mau đưa điện thoại cho Phó Nhiễm!”

Bác Vương nghe lời làm theo.

“Phó Nhiễm, chuyện này là sao? Khuya thế này rồi mà còn khiến Thành Hữu vất vả vì con, con đâu phải là đứa trẻ lên ba, sao lại kén ăn như vậy? Hôm khác ăn không được hay sao mà cứ nhất quyết phải là hôm nay…”

Phó Nhiễm nhức đầu, giơ tay bóp trán, “Mẹ, chúng con đến quảng trường Vanda xong anh ấy đi gặp tình nhân của mình, chắc là cô gái ở bữa tiệc hôm nay.”

Mười phút trôi qua.

Phó Nhiễm thấy Minh Thành Hữu từ xa bưới tới, thân hình cao lớn của hắn chui vào xe, mùi nước hoa phụ nữ tràn ngập cả một không gian chật hẹp, áo sơ mi mở rộng hơn so với lúc rời đi, để lộ mấy vết răng hằn sâu trên da.

Minh Thành Hữu cười như không cười nhìn chằm chằm gương mặt nghiêng của Phó Nhiễm.

“Thiếu gia?”

“Lái xe.”Hắn lạnh lùng cất tiếng.

Bác Vương cẩn thận quan sát, xem ra Phó Nhiễm nói không sai, trên tay Minh Thành Hữu chẳng có hộp Haagen-Dazs nào cả.

“Giỏi lắm.” Minh Thành Hữu dịu giọng, dồn Phó Nhiễm đến bên cửa sổ, cánh tay thon dài dùng lực ôm lấy bả vai, đôi môi mỏng kề sát cổ cô nói: “Về nhà, xem tôi trừng trị em như thế nào!”

Hết chương 1

Categories: Uncategorized | 2 phản hồi

Điều hướng bài viết

2 thoughts on “YGLT – C1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog at WordPress.com.

Ổ Mèo

Dù nỗi buồn vô tận có mang em đi thật xa. Hãy nói với ta chẳng hề có những điều như trái tim ta sẽ chia lìa.

✩ All For EXO ✩

♥ⓛⓞⓥⓔ♥☜ All about we love is EXO ☞♥ⓛⓞⓥⓔ♥

K R I S ♥ L U H A N

shippers gonna ship. lovers gonna fall in love.

Jinnie's World

ChanBaek is all around

wind

I have my world, only for me. You can know it, but you can't see or touch it...

Yến Ngọc Lâu

Đừng khóc bởi những gì đã qua, hãy cười cho những điều đang chờ phía trước.

Ái ღ Uyển

Người cười ta điên cuồng. Ta cười người ta nhìn không thấu

Tử Thiên Sơn Trang

Là ngôi nhà mà bạn có thể trở về khi mệt mỏi hay cô đơn…

Brain Hospital

Tình duyên ngàn đời, ai cầm lên, ai bỏ xuống. Ai quên kiếp trước, ai hằng nhớ nhung. Nhớ về những năm tháng đó, ai tương tư, ai trồng hoa đào.

Phong Lin

Let's take me away...

Lemonade House

Chồi lá Jinny & KMP

%d bloggers like this: